About Me

Chào mọi người  ^^

Tôi xin giới thiệu qua chú về bản thân mình

Họ tên : Nguyễn tiến Pa Ven

Ngày Sinh : 26/07/1988

Quê Quán : Thái Bình

Nghề Nghiệp : Lập trình viên

Sở thích : Công nghệ , Nghe nhạc , Xem phim , Chơi thể thao (mỗi tội không có thời gian để chơi =)) )

Lối sống : Thoải mái hơi trầm 1 tí nhưng quen rồi thì mạnh bạo và thẳng thắn :))

Yahoo/skype  : pavennt

Email : pavennt@gmail.com

Rất vui được làm quen với mọi người

————Dưới đây là lý do tại sao mình có tên là Pa Ven ————

Nicôlai Ôxtơrôpxki

Ai đã từng đọc, thậm chí nhiều người chưa đọc “Thép đã tôi thế đấy” đều biết câu nói nổi tiếng của Paven: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”.

Cuộc đời Nicôlai Ôxtơrôpxki – tác giả huyền thoại của tiểu thuyết “Thép đã tôi thế đấy” được tái hiện trong bộ phim đang được VTV1 phát sóng buổi 23 giờ hàng ngày.

Nếu như con người Nga này– mà chúng ta thường gọi là “Paven”– còn sống thì năm nay ông đã hơn 100 tuổi (N. Ôxtơrôpxki sinh năm 1904).

15 tuổi đã tham gia chiến đấu, xung phong trong làn mưa đạn, trong gió lạnh băng tuyết, bị thương không chịu rời hỏa tuyến, bệnh nặng vẫn ở trên công trường. Những năm tháng gian nan vất vả đã hủy hoại sức khỏe của ông. 23 tuổi bại liệt toàn thân, 24 tuổi mù cả đôi mắt.

Vô cùng tuyệt vọng, có lúc ông đã định tự tử để kết liễu đời mình, nhưng rồi ông nảy ra ý định: Nếu như không kể lại cuộc đời mình tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng vinh quang cho thế hệ sau thì chết cũng không nhắm mắt được. Thế là ông quăng khẩu súng đi, cầm lấy ngọn bút để viết. Vũ khí mới này là văn học.

Năm 1932, trải qua biết bao khó khăn, mệt mỏi và đau đớn về thể xác, ông đã viết xong một tiểu thuyết tự truyện. Bản thảo gửi đi in, lâu rồi mà chẳng có hồi âm. Hỏi ra mới biết bưu điện đã làm thất lạc. Không nản chí, Ôxtơrôpxki viết lại, rồi lại gửi đi. Bản thảo bị trả lại.

Vẫn không thối chí, ông nhờ người trực tiếp đưa bản thảo đến tận văn phòng của Phó tổng biên tập tạp chí “Thanh niên cận vệ quân”. Đó là năm 1934.

Vị Phó tổng biên tập này tên là Kôrôxôp, người chân thật và có trình độ. Xem xong bản thảo, ông quyết định cho in ngay. Đầu tiên in dài kỳ trên báo “Thanh niên cận vệ quân”, sau in thành sách, lập tức gây chấn động xã hội.

Chỉ trong năm 1935, tiểu thuyết “Thép đã tôi thế đấy” đã in tới 2 triệu bản. N.Ôxtơrôpxki như “khách trên trời” bỗng nhiên xuất hiện trên văn đàn Liên Xô. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông trở thành nhân vật nổi tiếng.

Sau khi Ôxtơrôpxki tạ thế, Phó tổng biên tập Kôrôxôp đã viết một bài hồi ký, qua hồi ký người ta được biết cuốn “Thép đã tôi thế đấy” được ra mắt bạn đọc là có công to lớn của ông. Ông tiết lộ một chi tiết thú vị: Trước khi in báo, Kôrôxôp đề nghị tác giả đổi tên sách thành “Paven Coocsaghin”, nhưng Ôxtơrôpxki không chịu.

Ngoài tên sách, Kôrôxôp còn đề nghị tác giả sửa chữa nhiều chỗ nữa, Ôxtơrôpxki tiếp thu và sửa chữa vài chỗ, có thể kể ra đây hai thí dụ: Paven Coocsaghin có ba mối tình.

Người yêu đầu tiên của anh là Inna, con gái một viên quan coi rừng. Phó tổng biên tập Kôrôxôp nhớ lại thời trung học có rất nhiều cô tên là Inna, nhưng phần lớn sau Cách mạng Tháng Mười, họ đã theo bố mẹ thuộc thành phần tư sản chạy ra nước ngoài.

Ông muốn cô gái trong tiểu thuyết của Ôxtơrôpxki đẹp hơn những cô gái có tên là Inna mà ông từng quen biết, nên đề nghị tác giả, đổi tên cô nàng kia thành Tônia. Tác giả đã sửa theo lời đề nghị đó.

Ai đã từng đọc, thậm chí nhiều người chưa đọc “Thép đã tôi thế đấy” đều biết câu nói nổi tiếng của Paven: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. Câu châm ngôn này đến nay vẫn được rất nhiều người ưa thích.

Cuối năm 1936, bệnh tình của Ôxtơrôpxki ngày một trầm trọng. Khi dự cảm được tử thần sắp đến gọi mình đi, ông liền gọi vợ lại bên giường, nói:

– Bây giờ anh muốn nói với em một câu, có lẽ đây là lời cuối cùng của anh… Đời anh sống không tồi… Tất cả đều tự tay mình làm ra cả, nhưng không phải dễ dàng mà có đâu… Anh đã phấn đấu cả một đời. Em cũng đã biết anh chưa bao giờ khuất phục trước khó khăn…

Phải chăm chỉ học hành, không có văn hóa thì em không trưởng thành được… Hãy nghĩ đến bố mẹ chúng ta. Các cụ đã khổ cả cuộc đời vì chúng ta… Chúng ta nợ các cụ rất nhiều… mà chưa kịp báo đáp được gì. Em nên báo hiếu mẹ…

Nói đến đấy, Ôxtơrôpxki ngất đi. Khi tỉnh lại ông hỏi:

– Anh có rên không?

– Không.

– Em nhìn kìa? Tử thần đã đến gần, nhưng anh không chịu khuất phục.

Rồi ông lại ngất lịm đi. Rồi lại tỉnh, lại hỏi:

– Anh có rên không?

– Không.

– Thế thì tốt, điều đó có nghĩa là tử thần chưa làm gì được anh.

Rồi ông lại hôn mê và cuối cùng không tỉnh lại được nữa.

Ngày 22/12/1936, Ôxtơrôpxki vừa mới 32 tuổi xuân đã lìa đời tại một bệnh viện ở Moscow. Sau này nơi này đã trở thành Nhà tưởng niệm ông.

Nay ai có dịp đến Moscow đến thăm Nhà tưởng niệm đó, sẽ nhớ nhất là chiếc giường sắt, nơi Ôxtơrôpxki đã nằm bất động ở đó bao tháng ngày. Và di ngôn (Lời nói cuối cùng) vẫn còn ghi lại ở bên giường của ông.

Advertisements

One thought on “About Me

  1. Vẫn chưa nói rõ ai đã quyết định đặt tên anh là Paven 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s